Bóng ma trên giường

Bóng ma trên giường

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 7

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Bóng ma trên giường

Đánh giá post

Tôi chưa bao giờ sợ bóng tối.

Thứ tôi sợ là cảm giác có ai đó nằm cạnh mình… khi tôi biết chắc mình đang ngủ một mình.

Tôi tên là Hưng, hai mươi chín tuổi, làm thiết kế đồ họa tự do. Sau khi chia tay người yêu ba năm gắn bó, tôi chuyển đến một căn chung cư cũ ở rìa thành phố. Giá thuê rẻ, phòng rộng, có ban công nhìn xuống dãy nhà thấp tầng. Một nơi đủ yên tĩnh để tôi làm việc xuyên đêm.

Tôi vốn ngủ rất sâu. Kiểu người có thể ngã lưng là ngủ đến sáng, không mộng mị. Nhưng kể từ đêm đầu tiên ở căn hộ đó, giấc ngủ của tôi bắt đầu thay đổi.

Đêm ấy, tôi tỉnh dậy lúc 3 giờ 17 phút.

Tôi nhớ rõ con số đó vì đồng hồ điện tử đặt cạnh giường phát ra ánh sáng xanh nhạt, hắt lên trần nhà. Tôi mở mắt không phải vì tiếng động, cũng không vì ác mộng.

Mà vì cảm giác nệm lún xuống.

Như thể có ai đó vừa trèo lên giường.

Tôi nằm nghiêng về phía tường, lưng quay ra khoảng trống phía sau. Tôi cảm nhận rất rõ trọng lượng đè lên tấm nệm, từng chút một, chậm rãi. Không phải ảo giác. Đệm memory foam có độ đàn hồi đặc trưng – và tôi biết chính xác cảm giác khi nó bị ép xuống.

Tim tôi đập chậm lại, như thể cơ thể cố giữ bình tĩnh thay cho lý trí đang hoảng loạn.

Có thể chỉ là sự co giãn của lò xo, tôi tự nhủ.

Nhưng ngay sau đó… tôi cảm nhận rõ một luồng hơi thở phả sát bên tai mình.

Ấm, đều, phả nhẹ vào gáy.

Tôi bật dậy.

Phía sau lưng tôi là khoảng trống lạnh lẽo. Ga giường phẳng phiu. Không ai cả.

Tôi bật hết đèn trong phòng. Kiểm tra cửa ra vào – khóa chặt. Ban công – khóa trong. Phòng tắm – không có ai.

Xem Thêm:  Đào mộ

Tôi đã nghĩ mình bị stress.

Công việc dạo này nhiều. Tôi thức khuya, uống cà phê liên tục. Ảo giác vì thiếu ngủ không phải chuyện hiếm.

Đêm thứ hai, tôi cố tình đặt camera điện thoại quay suốt lúc ngủ.

3 giờ 17 phút.

Tôi tỉnh dậy lần nữa.

Lần này, tôi không quay lưng ra ngoài. Tôi nằm ngửa. Và tôi nhìn thấy nó.

Một vết lõm hình người.

Ngay bên cạnh tôi.

Chiếc chăn mỏng bị kéo căng theo đường cong của một cơ thể vô hình. Phần gối bên phải lún sâu xuống như có đầu ai đó đặt lên.

Tôi đông cứng.

Không có gì hiện hình. Chỉ là khoảng không khí méo mó, giống như lớp không gian phía trên mặt đường nóng vào mùa hè.

Rồi tấm nệm nhích sát về phía tôi.

Chậm.

Rất chậm.

Như thể “thứ đó” đang quay mặt về phía tôi.

Tôi không hét.

Tôi không thể.

Cổ họng khô cứng, tim đập như muốn xuyên qua lồng ngực.

Và rồi… chăn bị kéo xuống.

Tôi cảm nhận rõ bàn tay lạnh buốt chạm vào cổ chân mình.

Tôi bật dậy lao khỏi giường, ngã nhào xuống sàn.

Khi tôi ngẩng lên – giường đã trở lại bình thường.

Sáng hôm sau, tôi mở đoạn video.

Tôi thấy mình nằm im. Rồi đúng 3:17, phần nệm bên cạnh lõm xuống. Rõ ràng. Như có ai đó vô hình nằm xuống cạnh tôi.

Video không ghi lại hình dạng nào. Chỉ có sự biến dạng của vật thể.

Tôi không kể với ai. Tôi biết nếu nói ra, mọi người sẽ nghĩ tôi bị hoang tưởng.

Đêm thứ ba.

Tôi quyết định không ngủ.

Tôi bật đèn, ngồi dựa vào tường, mắt dán chặt vào giường.

3 giờ 16 phút.

Không có gì.

3 giờ 17 phút.

Xem Thêm:  Nghi lễ đoạt hồn

Đèn nhấp nháy.

Không khí trong phòng bỗng lạnh buốt, như thể ai đó vừa mở toang cánh cửa dẫn sang một nơi khác.

Tôi nhìn thấy chăn giường chuyển động. Từng nếp gấp nhô lên, như có ai đó từ từ trườn lên mặt đệm.

Nhưng lần này… nó không nằm bên cạnh tôi.

Nó đứng trên giường.

Tôi không nhìn thấy hình dạng rõ ràng, nhưng tôi thấy vết lõm của hai bàn chân.

Hai bàn chân vô hình, in xuống nệm.

Chúng bước.

Một bước.

Hai bước.

Tiến về phía mép giường.

Về phía tôi.

Tôi lùi sát vào tường.

Rồi âm thanh khe khẽ cất lên, rỉ rả ngay sát bên đầu tôi.

Không phải bằng tai. Mà vang lên ngay trong đầu.

“Trả lại chỗ.”

Tôi chết lặng.

“Chỗ của tao.”

Căn phòng tối sầm dù đèn vẫn sáng.

Và đúng trong giây phút ấy, mọi sự thật bỗng hiện rõ.

Tôi không phải người đầu tiên ở đây.

Sáng hôm sau, tôi tìm gặp bác bảo vệ dưới sảnh. Ông ta ban đầu né tránh, nhưng sau khi tôi đưa xem đoạn video, mặt ông tái mét.

Ông kể, cách đây hai năm, một người đàn ông đã treo cổ trong căn hộ tôi đang thuê. Anh ta sống một mình. Hàng xóm nói nhiều đêm nghe tiếng anh ta nói chuyện với ai đó.

Người ta phát hiện anh ta chết trên… chính chiếc giường đó.

Cùng khung giờ.

3 giờ 17 phút.

Tôi trở về phòng với cảm giác bị theo dõi suốt dọc hành lang.

Đêm thứ tư.

Tôi không có ý định ở lại, nhưng hợp đồng chưa hết hạn. Tôi đóng gói đồ đạc, dự định sáng hôm sau chuyển đi.

3 giờ 17.

Lần này, tôi đang đứng.

Giường bắt đầu rung nhẹ.

Chăn tự động kéo lên, như có ai đó chui vào trong.

Vết lõm xuất hiện.

Nhưng không chỉ một.

Hai.

Hai cơ thể.

Xem Thêm:  Vách tường nhà bên

Một nằm sẵn.

Một… đang chờ.

Và tôi nghe tiếng thì thầm rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Mày đã nằm vào chỗ của tao.”

“Giờ thì đến lượt tao nằm vào chỗ của mày.”

Tôi cảm thấy lưng mình bị đẩy mạnh.

Tôi ngã ngửa xuống giường.

Không có ai chạm vào tôi, nhưng một lực vô hình giữ chặt hai tay tôi xuống nệm.

Cảm giác quen thuộc.

Như lúc tôi ngủ quay lưng.

Như lúc nệm lún xuống.

Tôi hiểu.

Nó không muốn nằm cạnh tôi.

Nó muốn tôi… nằm thay nó.

Hơi thở lạnh buốt phả sát mặt tôi.

Và lần đầu tiên, tôi nhìn thấy khuôn mặt ấy.

Mờ nhòe, bầm tím, cổ in hằn vết dây thừng.

Nhưng điều khiến tôi tê liệt hơn cả…

Khuôn mặt đó đang thay đổi.

Từng đường nét dịch chuyển.

Mắt, mũi, miệng…

Trở thành khuôn mặt của tôi.

Tôi hét lên, vùng vẫy.

Chiếc gương đối diện giường phản chiếu hình ảnh kinh hoàng.

Trên giường chỉ có một người.

Là tôi.

Nằm im.

Mắt mở trừng trừng.

Còn “tôi” đang đứng giữa phòng… lại trong suốt.

Tôi quay lại.

Cơ thể tôi trên giường khẽ mỉm cười.

3 giờ 18 phút.

Mọi thứ dừng lại.

Sáng hôm sau, bảo vệ nói anh ta thấy tôi rời khỏi tòa nhà rất sớm. Tôi bước đi bình thản, không mang theo hành lý.

Anh ta còn chào tôi.

Tôi đã quay lại nhìn anh ta.

Và mỉm cười.

Tôi vẫn ở đây.

Mỗi đêm, đúng 3 giờ 17 phút, tôi nằm xuống chiếc giường ấy.

Chờ.

Vì căn hộ đó vừa có người thuê mới.

Một cậu sinh viên năm cuối, sống một mình.

Tôi nghe thấy tiếng cậu ta trở mình trong đêm.

Và tôi trèo lên giường.

Nệm lún xuống.

Từng chút một.

Chậm rãi.

Tôi nằm sát phía sau lưng cậu ta.

Phả hơi thở lạnh vào gáy.

Và thì thầm.

“Trả lại chỗ.”

Nghe audio Oneshot kinh dị "Bóng ma trên giường" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Bóng ma trên giường" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !