Vong tiền kiếp

Vong tiền kiếp

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 6

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Vong tiền kiếp

Đánh giá post

Tôi chưa bao giờ tin vào chuyện tiền kiếp.

Những câu chuyện về luân hồi, oan nghiệt, trả nợ từ đời trước… với tôi chỉ là cách người ta tự an ủi trước những điều không thể giải thích. Tôi là người thực tế, làm nghề kiến trúc, quen với những con số, bản vẽ, nền móng và kết cấu chịu lực. Thứ tôi tin là bê tông cốt thép – không phải linh hồn.

Cho đến khi tôi bắt đầu mơ thấy cùng một người đàn ông lạ mặt.

Giấc mơ đầu tiên đến rất nhẹ.

Tôi đứng giữa một cánh đồng khô cháy, xung quanh là những ngôi mộ đất lởm chởm. Gió thổi mạnh đến mức tôi phải nheo mắt lại. Và ở phía xa, có một người đàn ông đang đứng quay lưng về phía tôi.

Ông ta mặc áo dài đen, tóc búi cao, lưng thẳng tắp. Không cử động.

Tôi không nhìn thấy mặt.

Nhưng tôi biết chắc một điều – ông ta đang đợi tôi.

Khi tôi bước đến gần, ông ta khẽ nghiêng đầu, như thể đã nghe thấy tiếng chân tôi từ rất lâu rồi.

Và ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị nhìn rõ khuôn mặt ấy… tôi tỉnh dậy.

Tim đập loạn.

Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Tôi nhìn đồng hồ. 3 giờ 17 phút sáng.

Đêm hôm sau, giấc mơ lặp lại.

Cánh đồng. Những ngôi mộ. Người đàn ông mặc áo đen.

Nhưng lần này, ông ta tiến gần tôi hơn.

Tôi bắt đầu thấy được một phần gương mặt – làn da tái nhợt, đôi môi thâm sẫm. Và đôi mắt… hoàn toàn đen kịt, không có tròng trắng.

Ông ta mấp máy môi.

“Tới lúc trả rồi.”

Tôi choàng tỉnh, cổ họng khô khốc.

Mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn khi tôi gặp bà Lệ.

Bà là khách hàng của công ty tôi, thuê tôi thiết kế lại căn nhà cũ ở vùng ven thành phố. Ngôi nhà đã bỏ hoang hơn ba mươi năm, tường loang lổ, mái ngói mục nát. Gia đình bà Lệ vừa mua lại với giá rẻ bất ngờ.

“Cậu có tin vào duyên nợ không?” – bà hỏi tôi ngay lần đầu gặp mặt.

Tôi chỉ cười xã giao.

“Cháu tin vào hợp đồng và tiến độ bàn giao thôi ạ.”

Xem Thêm:  Tà chú cấm

Bà nhìn tôi rất lâu. Lâu đến mức tôi thấy khó chịu.

“Cậu giống hệt ông ấy.”

“Ai cơ ạ?”

“Người từng sống trong căn nhà này. Chủ cũ.”

Tôi từng cho rằng đó chỉ là câu nói bâng quơ, chẳng đáng để bận tâm.

Cho đến khi bà đưa cho tôi xem một tấm ảnh cũ.

Ảnh đen trắng, chụp một người đàn ông đứng trước căn nhà. Ông ta mặc áo dài đen. Tóc búi cao.

Gương mặt ấy…

Giống tôi như đúc.

Không phải giống mơ hồ.

Là từng đường nét, từng góc cạnh, như thể tôi đang nhìn vào phiên bản khác của chính mình.

Tôi cười gượng.

“Trùng hợp thôi ạ.”

Bà Lệ không cười.

“Ông ta chết rất thảm.”

Từ ngày đó, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng thì thầm mỗi khi bước vào căn nhà.

Ban đầu chỉ là ảo giác – tôi tự nhủ vậy.

Tiếng gió luồn qua khe cửa.

Tiếng gỗ kẽo kẹt.

Nhưng rồi một chiều muộn, khi tôi đang đo đạc trong phòng ngủ cũ, tôi nghe rõ ràng một giọng nói vang lên sau lưng:

“Anh quay lại rồi.”

Tôi giật mình quay phắt lại.

Không có ai.

Căn phòng trống trơn.

Nhưng gương treo trên tường… phản chiếu một hình ảnh khác.

Trong gương, tôi đang đứng quay lưng về phía nó.

Còn người đối diện – người có khuôn mặt giống tôi – đang mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, méo mó.

Tôi ngoái lại phía sau, tim khẽ khựng một nhịp.

Không có ai.

Khi nhìn lại gương… mọi thứ trở lại bình thường.

Tôi tự nhủ mình bị căng thẳng.

Cho đến khi tôi phát hiện ra căn hầm.

Căn hầm nằm dưới sàn nhà bếp, bị che kín bằng một lớp gỗ cũ kỹ.

Tôi không biết vì sao mình lại chú ý đến nó. Có gì đó thôi thúc tôi cạy tấm ván lên.

Phía dưới chỉ là một vực tối đặc quánh, sâu hun hút không thấy đáy.

Mùi ẩm mốc và… mùi tanh nồng xộc lên.

Tôi soi đèn pin xuống.

Giữa nền đất là một vòng tròn vẽ bằng thứ chất đã khô đen. Xung quanh cắm tám cây đinh sắt rỉ.

Và ở trung tâm vòng tròn…

Là một bộ xương người.

Tay bị trói ra sau.

Xem Thêm:  Chết lần hai

Hộp sọ ngửa lên, như thể đang nhìn thẳng vào tôi.

Ngay khi ánh đèn chạm vào hốc mắt trống rỗng ấy, tôi nghe tiếng thì thầm sát bên tai:

“Anh đã giết tôi.”

Tôi ngã ngồi xuống nền đất.

Hình ảnh chớp nhoáng tràn vào đầu tôi như một cơn lũ.

Tôi thấy mình – nhưng không phải tôi – đang cầm một con dao.

Trước mặt là người đàn ông mặc áo đen, quỳ gối, ánh mắt đầy oán hận.

“Tôi tin anh.”

Âm thanh ấy tiếp tục dội vào tâm trí tôi, lặp đi lặp lại như một lời nguyền.

Rồi lưỡi dao đâm xuống.

Máu bắn lên mặt.

Tiếng hét xé toạc không gian.

Tôi tìm đến bà Lệ ngay tối hôm đó.

“Ông ta là ai?”

Bà nhìn tôi, ánh mắt nặng trĩu.

“Ông ấy là thầy pháp. Bị người bạn thân phản bội. Chôn sống trong chính căn nhà mình.”

“Tại sao bà biết?”

Vì người phản bội ấy… là tổ tiên của tôi.”

Tôi chết lặng.

“Và cậu…” – bà thì thầm – “là sự trở lại của ông ta.”

“Không thể nào.”

Bà đặt lên bàn một quyển sổ cũ.

Trong đó là những ghi chép về một nghi thức – gọi hồn người đã chết quay về nhập xác kẻ mang cùng linh căn.

“Gia đình tôi đã chờ ngày này.”

Ngoài trời, gió nổi lên dữ dội.

Cửa sổ rung bần bật.

Và tôi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang.

Đêm đó, tôi lại mơ.

Nhưng lần này, tôi không đứng giữa cánh đồng.

Tôi đang ở trong căn hầm.

Trước mặt tôi là… chính tôi.

Phiên bản mặc áo đen.

Ông ta nhìn tôi, ánh mắt sâu hun hút.

“Anh đã nợ tôi một mạng.”

“Tôi không phải anh.”

Ông ta mỉm cười.

“Nhưng anh mang ký ức của tôi.”

Một cơn đau buốt chợt thắt ngang lồng ngực.

Tựa như có bàn tay vô hình siết mạnh lấy trái tim tôi, không cho nó đập bình thường.

“Trả lại cho tôi.”

“Tôi không làm gì cả!”

“Trong đời trước, anh đã phản bội tôi. Trong đời này… anh sẽ thay tôi sống tiếp.”

Tôi gào lên.

Nhưng giọng nói của tôi biến thành tiếng cười.

Tiếng cười của ông ta.

Tôi tỉnh dậy trên sàn căn hầm.

Xem Thêm:  Nô lệ của quỷ

Không nhớ mình đã xuống đây từ lúc nào.

Xung quanh tôi là vòng tròn nghi thức.

Tám cây đinh sắt mới tinh cắm sâu xuống đất.

Và phía trên, bà Lệ đang đứng nhìn tôi.

“Đến lúc rồi.”

Tôi cố đứng dậy, nhưng cơ thể không nghe lời.

Hai tay tôi tự động giơ lên.

Miệng tôi tự nói bằng một giọng khác:

“Cuối cùng… ta cũng trở lại.”

Tôi vẫn ý thức được mọi thứ.

Nhưng tôi không còn kiểm soát được cơ thể mình.

Bà Lệ quỳ xuống, nước mắt trào ra.

“Xin thầy tha tội cho dòng họ chúng con.”

Tôi – hay đúng hơn là ông ta – bước về phía bộ xương.

Đặt tay lên hộp sọ.

Và trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy tất cả.

Tôi từng là người bạn thân.

Từng ghen tị.

Từng đâm sau lưng.

Từng chôn sống ông ta để cướp bí thuật.

Nợ máu.

Oan nghiệt.

Luân hồi.

Tất cả quay lại trong một vòng tròn khép kín.

Cơ thể tôi run lên dữ dội.

“Ta sẽ lấy lại những gì thuộc về ta.”

Bà Lệ ngẩng đầu, hoảng hốt.

“Không! Chúng con đã làm theo đúng nghi thức!”

Tôi bật cười.

Tiếng cười không còn là của tôi nữa.

“Các ngươi gọi ta về… để trả giá.”

Đèn pin vụt tắt.

Căn hầm chìm trong bóng tối đặc quánh.

Tôi nghe tiếng hét của bà Lệ.

Tiếng xương gãy răng rắc.

Tiếng thịt bị xé toạc.

Và rồi… im lặng.

Khi ánh sáng ban ngày chiếu xuống căn hầm, cảnh sát tìm thấy tôi ngồi giữa vòng tròn.

Một mình.

Không có bà Lệ.

Không có bộ xương.

Chỉ có những vết cào sâu trên nền đất.

Họ dồn dập hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì.

Tôi chỉ mỉm cười.

Vì tôi biết.

Tôi không còn là tôi nữa.

Đêm xuống, tôi lại đứng trước gương.

Trong gương, người đàn ông mặc áo đen nghiêng đầu nhìn tôi.

Không.

Không phải nhìn tôi.

Mà nhìn ra ngoài.

Ánh mắt họ đảo quanh, như thể đang kiếm tìm một người nào đó khác ngoài tôi.

Ai đó mang cùng linh căn.

Ai đó… từng phản bội ông ta.

Vòng lặp chưa kết thúc.

Và lần này,

Tôi là người đi đòi nợ.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Vong tiền kiếp" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Vong tiền kiếp" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !