Tôi từng nghĩ cái chết luôn có một khoảnh khắc báo trước.
Một cơn đau thắt ở ngực.
Một tiếng kêu cứu.
Hoặc ít nhất là ánh mắt tuyệt vọng của ai đó trước khi mọi thứ chấm dứt.
Nhưng tôi đã nhầm.
Tên tôi là Khải. Ba mươi hai tuổi. Là bác sĩ pháp y của bệnh viện tỉnh. Công việc của tôi không cứu người sống — tôi nói chuyện với người chết. Lật mở họ, đọc từng vết rạch, từng vết bầm tím như đọc một cuốn sách bị xé nát.
Tôi không tin vào linh hồn.
Càng không tin vào thứ gọi là “tuyệt mệnh”.
Cho đến khi tôi nhìn thấy tên mình trong hồ sơ tử thi.
Xác được đưa đến vào lúc 2 giờ 47 phút sáng.
Nam. Trông anh ta chừng ngoài ba mươi, nhiều lắm cũng chỉ ba lăm. Không giấy tờ tùy thân. Được phát hiện bên vệ đường quốc lộ, không có dấu hiệu va chạm giao thông.
Tôi kéo tấm vải trắng xuống.
Và tim tôi khựng lại.
Khuôn mặt đó… là tôi.
Không phải giống. Không phải hao hao.
Là tôi.
Từng đường nét. Vết sẹo nhỏ dưới cằm do hồi bé ngã xe đạp. Cả nốt ruồi sau tai trái.
Tôi đứng chết trân vài giây, rồi tự trấn an mình: có thể là anh em song sinh thất lạc? Nhưng tôi là con một. Ba mẹ tôi mất đã lâu. Không có bất kỳ bí mật gia đình nào được giấu kín.
Y tá trực đêm nhìn tôi lo lắng.
“Anh ổn chứ?”
Tôi gật đầu. Nhưng tay tôi lạnh toát.
Tôi bắt đầu khám nghiệm.
Bên ngoài cơ thể không hề có bất kỳ vết thương rõ rệt nào. Không có máu. Không có vết đâm hay vết bắn. Tim ngừng đập đột ngột.
Nguyên nhân tử vong sơ bộ: đột tử không rõ lý do.
Khi tôi mở lồng ngực, điều khiến tôi rợn người hơn cả là… trái tim người này hoàn toàn khô quắt, như thể bị hút cạn máu từ bên trong. Không đông máu. Không tắc mạch.
Chỉ là… rỗng.
Tôi nghe thấy tiếng thì thầm rất khẽ phía sau lưng.
“Còn 24 giờ.”
Tôi quay phắt lại.
Không ai ở đó.
Tôi về nhà khi trời đã sáng.
Căn hộ tầng năm vốn quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Tôi khóa cửa cẩn thận. Hai lần.
Tôi tự cười nhạo mình. Thi thể giống mình thì đã sao? Trùng hợp hiếm gặp thôi.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Anh đã nhìn thấy chưa?”
Tôi nuốt khan.
Tôi gọi lại. Không có người bắt máy.
Gần như ngay sau đó, một tin nhắn khác lập tức gửi tới.
“Anh còn 23 giờ.”
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Tôi xóa tin nhắn. Chặn số.
Nhưng điện thoại lại rung.
Một số khác.
“Đừng cố trốn.”
Đêm ấy, tôi trằn trọc đến sáng, không tài nào chợp mắt.
Khoảng 3 giờ 17 phút sáng, tôi tỉnh dậy vì cảm giác có người đứng cạnh giường.
Tôi mở mắt.
Trong bóng tối, một bóng người ngồi trên ghế đối diện.
Tôi không thấy rõ mặt. Chỉ thấy đường viền quen thuộc.
Nó nghiêng đầu, như thể đang quan sát tôi.
Tôi bật đèn.
Không có ai.
Nhưng trên gương tủ quần áo xuất hiện dòng chữ mờ như viết bằng hơi nước:
“Đếm ngược.”
Tôi run rẩy. Tôi nhớ rất rõ mình đã khóa cửa cẩn thận trước khi đi ngủ. Không có dấu hiệu đột nhập.
Tôi tự nhủ: căng thẳng. Ảo giác.
Nhưng khi bước vào phòng tắm, tôi chết lặng.
Trong gương, phản chiếu của tôi… chậm hơn tôi nửa nhịp.
Tôi giơ tay.
Nó giơ tay.
Tôi hạ tay xuống.
Nó vẫn giữ nguyên vài giây.
Rồi từ từ mỉm cười.
Tôi không cười.
Sáng hôm sau, tôi có mặt ở bệnh viện như thường lệ.
Thi thể kia… biến mất.
Không có hồ sơ. Không có biên bản bàn giao. Camera hành lang đêm qua — trống trơn. Như thể tôi chưa từng khám nghiệm ai.
Tôi hỏi y tá trực.
Cô ấy nhìn tôi khó hiểu.
“Anh không trực đêm qua mà?”
Dòng máu trong huyết quản tôi dường như đông cứng lại.
Tôi mở tủ hồ sơ.
Ngăn thứ ba, tập hồ sơ dày cộp mang tên tôi.
KHẢI – NGÀY TỬ VONG: HÔM NAY.
Giờ tử vong dự kiến: 2 giờ 47 phút sáng.
Còn 8 tiếng nữa.
Tôi bỏ chạy khỏi bệnh viện.
Không biết chạy đi đâu. Chỉ biết phải tránh khỏi nơi đó.
Đường phố đông đúc, nhưng tôi có cảm giác mình đang bước trong một thế giới tách biệt. Mọi người lướt qua tôi như thể tôi vô hình.
Tôi va vào một người đàn ông.
Ông ta nhìn thẳng vào tôi.
Ánh mắt trống rỗng.
“Anh đã ký tên rồi.”
“Ký gì?”
“Bản cam kết.”
Tôi chưa kịp hỏi thêm, ông ta biến mất giữa dòng người.
Khi về đến nhà, tôi thấy cửa mở hé.
Tôi biết mình đã khóa.
Tôi đẩy cửa vào.
Căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ có vệt trăng nhạt len qua khung cửa.
Trên bàn là một tờ giấy.
Chữ viết của tôi.
“Tôi tự nguyện đổi chỗ.”
Tim tôi đập loạn.
Đổi chỗ với ai?
Một giọng nói khe khẽ bất chợt vang lên trong tâm trí tôi.
“Với chính mày.”
Tôi quay lại.
Bóng người đứng ngay sau lưng tôi.
Lần này, tôi nhìn rõ mặt nó.
Là tôi.
Nhưng da tái nhợt. Mắt trũng sâu. Môi thâm tím.
Nó nói bằng giọng tôi:
“Mày đã chết trong vụ tai nạn ba năm trước. Tao sống thay mày. Giờ đến lượt mày trả lại.”
Ký ức ùa về.
Ba năm trước, tôi từng suýt chết trong một vụ lật xe trên quốc lộ. Tôi sống sót kỳ diệu, gần như không thương tích.
Tôi đã nghĩ mình may mắn.
Nhưng có lẽ… tôi đã chết khi đó.
Và thứ này đã mượn thân xác tôi.
Bây giờ nó muốn trở về vị trí của nó.
“Nếu tao không đồng ý thì sao?” tôi hỏi.
Nó mỉm cười.
“Thì mày sẽ trải nghiệm cái chết lần nữa. Nhưng đau hơn.”
Hơi lạnh lan nhanh, khiến nhiệt độ trong phòng tụt xuống bất thường.
Tôi cảm thấy cổ mình bị siết chặt bởi một bàn tay vô hình.
Tôi ngã quỵ.
Đồng hồ treo tường chỉ 2 giờ 46 phút sáng.
Nó cúi xuống sát mặt tôi.
“Tuyệt mệnh không phải là cái chết. Là khi linh hồn bị xóa khỏi sự tồn tại.”
Tôi cố thở.
2 giờ 47.
Tim tôi ngừng đập.
Tôi mở mắt.
Đèn phòng mổ sáng chói.
Tôi đứng bên bàn khám nghiệm.
Trên bàn là một thi thể.
Là tôi.
Tôi nhìn xuống đôi tay mình.
Trong suốt.
Y tá bước vào, không hề thấy tôi.
Cô kéo tấm vải trắng xuống.
“Nam. Ba mươi hai tuổi. Đột tử.”
Tôi hét lên.
Không ai nghe thấy.
Ở góc phòng, một người đàn ông mặc áo blouse quay lại nhìn tôi.
Là tôi.
Nhưng sống.
Hắn mỉm cười nhẹ.
“Cảm ơn đã trả lại.”
Rồi hắn bước ra khỏi phòng, hòa vào thế giới của người sống.
Còn tôi…
Mãi mãi kẹt lại nơi này.
Chờ đến khi tìm được một kẻ khác… để đổi chỗ.
Và nếu một đêm nào đó, bạn nhìn thấy chính mình nằm trên bàn khám nghiệm —
Đừng tin vào may mắn.
Vì có thể, đồng hồ của bạn đã bắt đầu đếm ngược.










