Tôi có một thói quen khác người mà chính tôi cũng không lý giải nổi.
Mỗi khi chuẩn bị bước ra khỏi nhà, tôi sẽ đứng yên trước cửa vài giây. Không phải để kiểm tra chìa khóa hay điện thoại. Chỉ là… lắng nghe. Một cảm giác mơ hồ trong ngực, như có ai đó thì thầm điều gì đó mà tôi không thể nghe rõ.
Đa số những lần như vậy, mọi thứ vẫn yên ắng, không có biến cố nào xảy ra.
Nhưng những lần “linh cảm” ấy rõ ràng nhất… luôn đi kèm với tai họa.
Tôi tên Khải, ba mươi hai tuổi, làm kiến trúc sư. Tôi không tin bói toán, không tin định mệnh. Nhưng tôi tin vào cảm giác của chính mình. Linh cảm của tôi không phải kiểu mơ hồ vu vơ. Nó đến như một cú giật mạnh trong lồng ngực – lạnh buốt, đột ngột, không thể bỏ qua.
Ba năm trước, tôi đã cứu được em gái mình nhờ một linh cảm như vậy.
Hôm đó, tôi đang trên đường đến công ty thì đột nhiên thấy tim thắt lại. Một cảm giác nặng nề, khó thở. Tôi quay đầu xe, gọi cho Trang – em gái tôi – bảo nó đừng ra khỏi nhà. Nó cười tôi mê tín. Nhưng đúng lúc ấy, chiếc xe tải mất phanh lao qua ngã tư ngay trước cửa chung cư của nó.
Nếu Trang xuống sớm hơn năm phút…
Từ đó, tôi không còn coi thường những tiếng thì thầm trong ngực mình.
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ… có ngày nó sẽ dẫn tôi đến thứ còn kinh khủng hơn cả tai nạn.
Tất cả khởi nguồn từ một tối thứ Sáu tưởng như bình thường.
Tôi đang ngồi làm việc thì linh cảm ập đến. Không phải cơn thắt nhẹ. Lần này, nó như một bàn tay bóp chặt tim tôi. Hơi thở gấp gáp. Da nổi gai ốc.
Điện thoại rung lên.
Là Minh – bạn thân tôi từ đại học.
“Ê, cuối tuần này về quê tao chơi không? Lâu rồi chưa về căn nhà cũ.”
Tôi định từ chối. Cảm giác trong ngực vẫn chưa dịu.
“Có chuyện gì à?” tôi hỏi.
Minh cười: “Chuyện gì đâu. Mẹ tao mới sửa lại nhà. Về cho vui.”
Tôi im lặng vài giây.
Linh cảm không biến mất.
Nó chỉ… đổi hướng.
Không phải đừng đi.
Mà là: Phải đi.
Tôi đồng ý.
Nhà Minh nằm ở vùng ven biển, cách thành phố khoảng hai giờ lái xe. Ngôi nhà ba tầng xây từ thời ông bà cậu ấy, nằm lẻ loi giữa vườn cây um tùm.
Đi cùng chúng tôi còn có Lan – bạn gái Minh – và Huy, một đồng nghiệp của tôi mê săn ảnh kiến trúc cổ.
Tối đầu tiên trôi qua bình thường. Chúng tôi ăn uống, nói chuyện, cười đùa. Nhưng khi đồng hồ chỉ 12 giờ 17 phút, tôi lại cảm thấy cơn thắt quen thuộc.
Tôi đứng dậy, bước ra ban công tầng hai.
Gió biển thổi lạnh buốt.
Phía xa, mặt nước đen kịt.
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi biết – có thứ gì đó trong ngôi nhà này… không ổn.
“Khải?” Lan gọi từ sau lưng. “Anh ổn chứ?”
Tôi quay lại.
Phía cuối hành lang tối om, có một cánh cửa khép hờ. Minh bảo đó là phòng kho cũ, lâu rồi không dùng.
Tôi chỉ tay: “Phòng đó… có ai vào không?”
Lan lắc đầu.
Cơn linh cảm dâng cao, dồn dập như trống trận.
Đừng mở.
Nhưng nếu không mở, sẽ có chuyện xảy ra.
Tôi bước về phía cánh cửa.
Minh từ phòng khách chạy lên: “Ê, phòng đó bỏ lâu rồi, bụi lắm.”
Tôi đặt tay lên tay nắm cửa.
Lạnh.
Lạnh bất thường.
Tôi mở ra.
Bên trong tối om, chỉ có mùi ẩm mốc. Huy bật đèn pin.
Căn phòng trống rỗng.
Chỉ có một chiếc gương lớn dựng sát tường.
“Nhà cũ nào chả có gương,” Huy cười.
Nhưng linh cảm của tôi không dịu đi.
Nó gào thét.
Tôi nhìn vào gương.
Trong đó, tôi thấy bốn người chúng tôi đứng trước cửa.
Nhưng phía sau Lan…
Có thêm một bóng người.
Một người phụ nữ tóc dài, mặt cúi thấp.
Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Khi nhìn lại gương…
Bóng đó đứng gần hơn.
Tôi lùi lại.
“Có ai từng chết trong nhà này không?” tôi hỏi.
Minh im lặng.
Lan nhìn cậu ấy.
Cuối cùng Minh nói nhỏ: “Hồi nhỏ, có một người giúp việc… treo cổ trong phòng kho này.”
Không khí đặc quánh lại.
Đúng lúc đó, đèn pin vụt tắt.
Cánh cửa sau lưng đóng sầm.
Chúng tôi bị kẹt trong phòng.
Tiếng móng tay cào lên mặt gỗ vang lên từ phía tường.
Soạt… soạt…
Lan bắt đầu khóc.
Huy đập cửa nhưng vô ích.
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Đừng nhìn vào gương,” tôi nói.
Nhưng Minh đã nhìn.
Cậu ấy hét lên.
Tôi buộc phải nhìn theo.
Trong gương, người phụ nữ kia đã ngẩng đầu.
Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt thâm đen, cổ có vết hằn tím tái.
Cô ta đứng sát Lan.
Và bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai cô ấy.
Lan thở hắt, như bị bóp cổ.
Tôi lao đến kéo Lan ra khỏi gương.
Cảm giác như có điện giật khi tay tôi chạm vào cô ấy.
Cánh cửa bật mở.
Chúng tôi ngã nhào ra hành lang.
Nhưng chưa kịp mừng, tiếng cười khàn khàn vang lên phía sau.
Tôi quay lại.
Trong căn phòng, tấm gương không còn phản chiếu chúng tôi.
Chỉ phản chiếu… hành lang trống rỗng.
Cảm giác ấy giống như chúng tôi đã bị xóa khỏi sự tồn tại.
Đêm đó, Huy biến mất.
Sáng hôm sau, chúng tôi tìm thấy điện thoại cậu ấy dưới biển.
Camera vẫn quay.
Trong đoạn video cuối cùng, Huy đứng trước mặt nước, nói một mình:
“Tôi biết anh đang nhìn.”
Rồi cậu ấy quay camera về phía biển.
Trong làn nước đen, có một khuôn mặt nổi lên.
Giống hệt tôi.
Linh cảm của tôi lại đến.
Lần này, nó không cảnh báo.
Nó… chỉ đếm ngược.
12 giờ 17 phút.
Tôi biết điều đó có nghĩa gì.
“Rời khỏi đây ngay,” tôi nói với Minh và Lan.
Nhưng họ không nghe.
Họ nghĩ tôi hoảng loạn.
Đêm cuối cùng, khi đồng hồ điểm 12 giờ 17 phút, điện toàn bộ ngôi nhà tắt phụt.
Những bước chân dội vang khắp không gian, không rõ phát ra từ đâu.
Không phải một người.
Mà là nhiều người.
Tôi đứng giữa phòng khách, tim đập dồn dập.
Gương trong phòng kho tự mở cửa.
Ánh sáng mờ ảo hắt ra.
Và tôi thấy…
Chính mình bước ra từ đó.
Gương mặt giống hệt tôi, chỉ khác đôi mắt hoàn toàn đen.
“Linh cảm của mày không phải để cứu người,” nó nói, giọng trùng khớp từng âm tiết. “Mà để chuẩn bị.”
“Chuẩn bị cho cái gì?”
“Nơi của mày.”
Minh và Lan đứng chết lặng.
Tôi hiểu ra.
Linh cảm của tôi chưa từng là món quà.
Nó là sợi dây.
Mỗi lần tôi “cứu” ai đó, tôi thay đổi dòng chảy.
Và thứ trong gương… cần một kẻ cân bằng lại.
Tôi bước lùi.
Nhưng phía sau, tường biến thành gương.
Khắp nơi là tôi.
Và trong mỗi tấm gương, đôi mắt tôi đều đen kịt.
Tiếng cười vang dội.
Linh cảm cuối cùng dâng lên.
Không phải cảnh báo.
Mà là chấp nhận.
Tôi nhắm mắt.
Khi mở ra, tôi đứng trong căn phòng kho.
Bên ngoài, tôi – với đôi mắt bình thường – đang ôm lấy Lan, trấn an cô ấy.
Minh gọi tên tôi.
Tôi gọi họ, nhưng dường như chẳng ai nghe thấy âm thanh của tôi.
Tôi đập vào mặt gương.
Không ai nhìn thấy.
Vì tôi… đang ở phía bên kia.
Và mỗi khi kim đồng hồ chạm 12 giờ 17 phút, tôi lại cảm thấy một cơn thắt quen thuộc.
Ở phía bên ngoài, ai đó sẽ sớm có một “linh cảm”.
Và khi họ nghe theo nó…
Tôi sẽ có cơ hội bước ra.










