Tôi từng nghĩ linh hồn là thứ xa xôi, mơ hồ như khói nhang bay lên bàn thờ. Có thì cũng chẳng ai nhìn thấy, mất đi thì cũng chẳng ai cân đong đo đếm được. Cho đến khi tôi biết… linh hồn cũng có thể bị đem ra bày bán, như một món ăn trong bữa buffet.
Tôi tên Khải, ba mươi hai tuổi, làm môi giới bất động sản. Nghề của tôi nói thẳng ra là bán giấc mơ. Tôi quen việc tô vẽ những căn nhà ẩm thấp thành “không gian sống lý tưởng”, biến những mảnh đất nghĩa địa cũ thành “khu dân cư tiềm năng”. Miễn là có hoa hồng, tôi có thể thuyết phục bất kỳ ai.
Có lẽ vì vậy mà tôi không ngần ngại khi nhận lời mời kỳ lạ đó.
Tin nhắn đến lúc gần nửa đêm.
“Sự kiện đặc biệt – Buffet Linh Hồn.
Chỉ những ai được lựa chọn mới có thể tham dự.
Ăn thả ga. Không giới hạn.”
Kèm theo là một địa chỉ ở ngoại ô, nơi trước đây từng là khu nghỉ dưỡng bỏ hoang.
Tôi tưởng là trò quảng cáo quái đản nào đó. Nhưng vài phút sau, Hưng – trưởng nhóm kinh doanh của tôi – gọi điện.
“Khải, mày cũng nhận được chưa?”
“Tin nhắn vớ vẩn ấy à?”
“Không vớ vẩn đâu. Khách VIP tổ chức. Nghe nói toàn giới làm ăn lớn. Mày đi với tao, biết đâu mở rộng quan hệ.”
Tôi do dự vài giây, rồi cuối cùng cũng gật đầu.
Đi cùng còn có Mai – cô thực tập sinh mới vào công ty. Mai hiền, ít nói, đôi mắt lúc nào cũng như đang suy nghĩ điều gì đó sâu xa. Cô bảo muốn đi cho biết.
Tối hôm sau, chúng tôi đến địa chỉ kia.
Con đường dẫn vào khu nghỉ dưỡng tối om. Cổng sắt cũ kỹ mở toang như chờ sẵn. Bên trong, ánh đèn vàng hắt ra từ tòa nhà chính, lung linh giữa màn sương mỏng.
Không có bảng hiệu.
Chỉ có một tấm biển nhỏ treo lệch lạc:
“Chào mừng đến với bữa tiệc.”
Bước vào trong, tôi bất ngờ.
Khung cảnh xa hoa đến mức vượt ngoài mọi hình dung của tôi. Đèn chùm pha lê treo cao, sàn đá bóng loáng, nhạc violon du dương vang lên. Hàng chục người ăn mặc lịch sự đang trò chuyện, nâng ly rượu vang.
Giữa sảnh là một dãy bàn buffet dài vô tận.
Nhưng thay vì thịt cá hay hải sản, trên những khay bạc là… những thứ tôi chưa từng thấy.
Những quả cầu ánh sáng lơ lửng, mờ ảo như đom đóm.
Những mảnh khói cuộn lại thành hình người.
Những giọt chất lỏng trong suốt phát sáng nhè nhẹ.
Tôi đứng sững.
Một người đàn ông cao gầy trong bộ vest đen tiến lại. Tóc ông ta bạc trắng, da nhợt nhạt như không có máu.
“Chào anh Khải,” ông ta mỉm cười. “Tôi là ông Duy – người tổ chức.”
“Tôi… xin lỗi, đây là…?”
“Buffet linh hồn. Như lời mời đã ghi.”
Hưng cười phá lên.
“Đùa vui ghê ha! Đây là hiệu ứng ánh sáng gì đó đúng không?”
Ông Duy không cười.
“Thứ các anh nhìn thấy… là linh hồn được thu hoạch.”
Tôi rùng mình.
“Thu hoạch… từ đâu?”
“Những kẻ sắp chết. Những người hôn mê. Những linh hồn lạc lối. Chúng tôi thu gom, tinh chế và bày ra cho những vị khách xứng đáng.”
Mai khẽ thì thầm:
“Ăn linh hồn… để làm gì?”
Ông Duy nhìn cô, ánh mắt ánh lên tia thích thú.
“Để mạnh hơn. Trẻ hơn. Thành công hơn. Mỗi linh hồn mang theo ký ức, tham vọng, nỗi sợ. Khi nuốt vào, các vị sẽ hấp thụ tất cả.”
Hưng huých tôi.
“Nghe như phim viễn tưởng. Nhưng nếu là thật thì… lời to.”
Tôi đáng lẽ phải bỏ đi. Nhưng sự tò mò và lòng tham giữ chân tôi lại.
Ông Duy đưa cho mỗi người chúng tôi một chiếc đĩa pha lê trong suốt.
“Xin mời thưởng thức.”
Hưng là người thử đầu tiên. Anh ta dùng kẹp bạc gắp một quả cầu ánh sáng đặt lên đĩa. Khi đưa lên miệng, quả cầu tan ra như khói, chui thẳng vào mũi và miệng anh ta.
Hưng khựng lại.
Rồi đôi mắt anh ta mở to.
“Trời ơi…” anh ta thì thào. “Tao… tao thấy…”
“Thấy gì?” tôi hỏi.
“Cả một đời người… Một ông lão… nghèo… hối hận… Rồi… sức lực tràn vào người tao!”
Mặt Hưng đỏ lên, da căng bóng như trẻ lại vài tuổi.
Tôi nuốt khan.
Người phụ nữ ngồi bàn kế bên bỗng bật cười vang đầy phấn khích.
“Tôi ăn ba linh hồn rồi. Cảm giác như được tái sinh.”
Tôi nhìn khắp sảnh. Ai cũng đang ăn. Họ nhắm mắt, run rẩy trong khoái cảm kỳ lạ.
Chỉ có Mai đứng yên.
“Anh Khải… đừng ăn,” cô nói nhỏ.
“Em tin mấy thứ này là thật à?”
“Em không biết. Nhưng em thấy… họ không còn giống người nữa.”
Tôi quay sang. Quả thật, những người đã ăn nhiều bắt đầu thay đổi. Da họ tái nhợt. Mắt ánh lên màu vàng nhạt. Nụ cười kéo dài bất thường.
Nhưng lòng tham trong tôi đã thắng.
Tôi gắp một mảnh khói cuộn hình người. Khi nó chạm vào lưỡi, tôi cảm thấy lạnh buốt.
Rồi hình ảnh tràn vào đầu tôi.
Một cậu bé bị đánh đập.
Một người đàn ông tuyệt vọng nhảy từ tầng cao xuống.
Tiếng khóc, tiếng cầu cứu.
Tôi muốn nhổ ra, nhưng đã quá muộn.
Một luồng năng lượng nóng rực lan khắp cơ thể. Tim tôi đập mạnh. Tai ù đi.
Tôi thấy mình… cao lớn hơn, mạnh hơn.
“Thấy chưa?” Hưng cười điên dại. “Chúng ta có thể ăn cả thế giới!”
Ông Duy giơ tay ra hiệu.
Âm nhạc ngừng bặt.
Cửa chính đóng sầm lại.
“Bữa tiệc mới chỉ bắt đầu,” ông ta nói.
Đèn chuyển sang màu đỏ thẫm.
Các khay linh hồn biến mất.
Thay vào đó, trên bàn là những tấm gương lớn.
Tôi đưa mắt nhìn vào tấm gương… và toàn thân cứng đờ.
Phía sau lưng tôi không còn bóng.
Tôi quay sang Hưng.
Anh ta cũng không có bóng.
Chỉ có Mai… vẫn còn.
“Những ai đã ăn,” ông Duy chậm rãi nói, “đã để lại một phần linh hồn của mình trên bàn.”
Tôi thấy ngực mình nhói lên.
Một vệt khói mờ đang bay ra từ lồng ngực tôi, trôi về phía giữa sảnh.
Ở đó, một khối đen khổng lồ đang hình thành, kết từ hàng trăm mảnh linh hồn.
“Chúng tôi không bán linh hồn,” ông Duy mỉm cười. “Chúng tôi thu hoạch chúng.”
Những người khách bắt đầu hoảng loạn. Họ lao về phía cửa nhưng cửa biến mất, thay bằng bức tường đen đặc.
Hưng túm lấy cổ áo ông Duy.
“Ông lừa chúng tôi!”
Cơ thể ông Duy tan thành khói.
Tất cả nhân viên xung quanh đồng loạt ngẩng đầu. Mặt họ nứt ra, lộ khoảng trống đen kịt bên trong.
Khối đen giữa sảnh phình to, phát ra tiếng gào thét của hàng trăm linh hồn.
Tôi quỵ xuống. Cảm giác như có thứ gì đang bị rút khỏi người.
Mai kéo tay tôi.
“Anh chưa ăn nhiều. Còn cơ hội!”
“Còn cách nào?”
“Phải trả lại!”
“Trả thế nào?!”
Cô nhìn quanh, rồi lao đến bàn, nhét tay vào miệng mình, cố móc ra thứ ánh sáng mờ còn sót lại.
Tôi làm theo.
Tôi nôn thốc nôn tháo. Từ cổ họng, một luồng khói mờ thoát ra, bay về phía khối đen.
Nhưng chưa đủ.
Hưng gào lên. Cơ thể anh ta bắt đầu rạn nứt như tượng sáp nóng chảy.
“Khải… cứu tao…”
Tôi với tay, nhưng tay tôi xuyên qua anh ta như xuyên qua sương mù.
Hưng tan thành một dải khói, bị hút vào khối đen.
Tiếng gào thét tăng lên gấp bội.
Mai hét:
“Chạy!”
Chúng tôi lao về phía cửa phụ vừa hiện ra. Phía sau, cả sảnh tiệc sụp đổ, trần nhà nứt toác.
Khối đen đuổi theo, kéo dài như xúc tu.
Tôi cảm thấy lồng ngực mình rỗng hoác. Như thể một phần tôi đã bị xé đi vĩnh viễn.
Chúng tôi lao ra ngoài.
Tòa nhà phía sau bốc cháy, rồi biến mất trong màn sương như chưa từng tồn tại.
Sáng hôm sau, địa chỉ đó chỉ là bãi đất trống.
Không có khu nghỉ dưỡng. Không có dấu vết hỏa hoạn.
Hưng mất tích. Công ty báo anh ta bỏ việc.
Mai nghỉ thực tập ngay sau hôm đó. Cô chuyển đi nơi khác, không để lại liên lạc.
Còn tôi…
Tôi vẫn sống. Vẫn đi làm.
Nhưng từ hôm đó, tôi không còn thấy bóng mình dưới ánh đèn.
Và mỗi khi đi ngang qua những nhà hàng buffet đông khách, tôi lại nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ trong đầu:
“Anh Khải… anh còn thiếu một phần…”
Tối qua, tôi nhận được tin nhắn mới.
“Khách cũ được mời tham dự lần hai.
Linh hồn anh… đang chờ được hoàn tất.”
Tôi xóa tin nhắn.
Nhưng khi ngẩng lên nhìn vào gương, phía sau lưng tôi…
Có một bóng người khác.
Và nó đang mỉm cười.









