Lời nguyền huyết ngải

Lời nguyền huyết ngải

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 23

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Lời nguyền huyết ngải

Đánh giá post

Tôi từng nghĩ mình là người thực tế. Kiếm tiền bằng năng lực, sống bằng đầu óc, không tin vào bùa chú hay mấy chuyện đổi vận nhảm nhí.

Cho đến khi tôi nếm mùi phá sản.

Tên tôi là Trọng, ba mươi lăm tuổi, chủ một công ty xây dựng nhỏ ở Hải Phòng. Hai năm trước, công ty tôi làm ăn khá ổn. Nhưng chỉ trong vài tháng, ba công trình liên tiếp gặp sự cố. Tai nạn lao động, vật liệu lỗi, đối tác rút vốn. Tôi bị kiện, bị siết nợ, nhân viên nghỉ gần hết.

Người ta bảo tôi xui.
Tôi cũng nghĩ vậy.

Rồi tôi gặp lại Hào.

Hào từng làm chung với tôi, sau tách ra riêng. Lúc trước còn nghèo hơn tôi. Vậy mà giờ hắn mua nhà mặt phố, xe sang, công trình chạy ầm ầm. Tôi hỏi bí quyết, hắn chỉ cười, mắt ánh lên một thứ gì đó không giống niềm vui.

“Ông có dám đánh đổi không?”

Tôi hỏi lại: “Đổi cái gì?”

Hắn không trả lời. Chỉ hẹn tôi tối hôm sau đến một nơi.

Đó là căn nhà cấp bốn nằm sâu trong một con hẻm tối. Cửa đóng kín, không biển hiệu. Bên trong nồng nặc mùi nhang và thứ mùi tanh nhè nhẹ như máu cũ.

Người đàn ông tiếp chúng tôi gầy gò, tóc hoa râm, ánh mắt lạnh và sâu. Ông không hỏi tôi muốn gì. Chỉ nhìn chằm chằm như thể đọc được trong đầu tôi.

“Cậu thiếu lộc,” ông ta nói. “Nhưng số không xấu. Có thể mượn.”

“Mượn ở đâu?” Tôi hỏi.

Ông ta không đáp. Chỉ kéo tấm vải đen phủ trên bàn xuống.

Bên dưới là một chậu cây nhỏ.

Lá xanh thẫm, dày và bóng. Nhưng điều khiến tôi không rời mắt được là những đường gân đỏ chạy khắp phiến lá. Đỏ tươi. Như mạch máu nổi lên dưới da người.

“Huyết ngải,” ông ta nói khẽ.

Tôi bật cười. Nhưng nụ cười tắt dần khi thấy những giọt chất lỏng đỏ sẫm rỉ ra từ gốc cây, thấm vào đất.

“Nuôi bằng máu của cậu. Nó sẽ trả lại bằng vận may.”

“Và cái giá?”

Ông ta nhìn tôi, môi khẽ nhếch.

“Không có gì là miễn phí.”

Tôi mang chậu huyết ngải về nhà.

Đêm đầu tiên, tôi chích đầu ngón tay, nhỏ vài giọt máu xuống đất.

Đất sủi lên như có thứ gì đang nuốt.

Tôi giật mình rút tay lại. Nhưng vài giây sau, mọi thứ bình thường như chưa từng xảy ra.

Hai ngày sau, một đối tác từng từ chối tôi bất ngờ gọi lại. Họ đồng ý ký hợp đồng trị giá gần mười tỷ.

Tuần kế tiếp, vụ kiện lớn nhất chống lại tôi đột ngột được rút đơn vì “thiếu chứng cứ”.

Tôi bắt đầu tin.

Mỗi đêm, tôi cho cây uống máu.

Ban đầu chỉ vài giọt. Sau đó nhiều hơn. Tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ đi, đầu óc tỉnh táo lạ thường. Công việc trôi chảy như có ai đó dọn sẵn đường.

Xem Thêm:  Cái đầu trong bụi tre đầu làng

Nhưng rồi tôi bắt đầu nghe thấy tiếng động trong nhà lúc nửa đêm.

Tiếng rễ cây bò trên nền gạch.

Tiếng lá cọ vào tường.

Tôi bật đèn. Không có gì. Chậu cây vẫn nằm im trên kệ.

Chỉ có điều… nó lớn nhanh một cách bất thường.

Một tháng sau, huyết ngải đã cao gần ngang ngực tôi. Lá chuyển sang màu đỏ sẫm. Gân phồng lên như đang đập theo nhịp tim.

Đêm đó, tôi quên cho nó ăn.

Khoảng ba giờ sáng, tôi tỉnh dậy vì đau buốt ở cánh tay.

Máu đang rỉ ra từ những vết nứt nhỏ trên da tôi. Không phải vết cắt. Mà như thể da tự tách ra.

Từng giọt máu chảy thành dòng, bò trên sàn nhà như có ý thức.

Chúng kéo dài về phía phòng khách.

Về phía chậu cây.

Tôi run rẩy đi theo.

Trước mắt tôi, những giọt máu tự động bốc lên khỏi sàn, lơ lửng rồi rơi xuống gốc cây.

Lá rung lên.

Tôi nghe rõ tiếng nhai.

Sáng hôm sau, tôi gọi cho Hào.

Hắn bắt máy sau hồi chuông thứ ba.

“Đừng để nó đói,” hắn nói ngay, như thể biết tôi sẽ gọi.

“Nó tự hút máu tôi!”

“Thì cho nó đủ.”

“Bao nhiêu là đủ?”

Bên kia im lặng.

Rồi hắn nói rất nhỏ: “Khi nó no, cậu sẽ không còn gì để mất nữa.”

Tôi cúp máy.

Chiều hôm đó, tôi nhận tin Hào nhập viện vì thiếu máu cấp tính. Không rõ nguyên nhân.

Tôi bắt đầu sợ.

Tối đó, tôi quyết định đập bỏ chậu cây.

Tôi mang nó ra sân sau. Dùng búa nện mạnh vào thân.

Một tiếng rít vang lên chói tai.

Từ vết nứt, chất lỏng đỏ phụt ra, bắn vào mặt tôi. Mùi tanh nồng đến buồn nôn.

Đất dưới chân tôi rung lên.

Từ lòng chậu, những sợi rễ đỏ dài ngoằng phóng ra, quấn chặt lấy chân tôi.

Tôi ngã xuống.

Cả khu vườn như sống dậy.

Dưới lớp đất, hàng chục bàn tay trắng bệch vươn lên, cố kéo tôi xuống.

Tôi nhìn thấy những gương mặt lẫn trong rễ cây. Méo mó, đau đớn.

Trong đó có Hào.

Và… có cả tôi.

Một phiên bản của tôi với đôi mắt trũng sâu, môi tím tái.

“Máu đổi máu,” giọng nói vang lên từ khắp nơi. “Vận đổi mạng.”

Rễ siết chặt cổ tôi. Tôi không thở được. Cảm giác máu trong người bị rút đi từng chút một.

Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi vớ được con dao cạnh đó và chém mạnh vào cổ tay mình.

Máu phun ra.

Tôi dùng chính máu mình vẽ một vòng tròn quanh gốc cây, như thứ gì đó thôi thúc trong đầu.

Rễ cây khựng lại.

Xem Thêm:  Sa đọa

Một tiếng gào xé tai vang lên.

Chậu cây nổ tung.

Khi tôi tỉnh dậy thì ngoài trời đã sáng rồi.

Sân sau tan hoang. Không còn chậu cây. Không còn rễ đỏ.

Chỉ còn lại những vết máu khô loang lổ.

Tôi thở phào.

Mọi thứ kết thúc rồi.

Nhưng khi bước vào nhà, tôi nhìn thấy gương phòng khách.

Trong gương, phía sau lưng tôi, có một bóng người.

Không phải tôi.

Hắn mỉm cười.

Trên cổ tay hắn, những đường gân đỏ nổi lên, chạy dài xuống lòng bàn tay.

Tôi nhìn xuống tay mình.

Dưới da, một đường gân đỏ đang chầm chậm di chuyển.

Như rễ cây.

Điện thoại rung lên.

Tin nhắn từ số lạ:

“Cậu muốn vận may trở lại không?”

Tôi ngẩng đầu.

Trong góc phòng, nơi từng đặt chậu cây, nền gạch bắt đầu nứt.

Một mầm cây nhỏ màu đỏ sẫm nhú lên khỏi khe gạch.

Và tôi hiểu.

Huyết ngải không cần chậu.

Nó chỉ cần vật chủ.

Chúng tôi không dám quay đầu lại.

Tiếng còi xe ngoài đường, ánh đèn cao áp, dòng người qua lại – tất cả vẫn bình thường đến đáng sợ. Không ai biết, chỉ cách họ vài chục mét, một địa ngục đang mở cửa.

Tôi và Thảo bắt taxi về nhà tôi. Suốt quãng đường, cô ấy run lẩy bẩy, hai tay ôm chặt lấy mình.

“Anh Duy… chị Mai…” – cô nghẹn giọng.

Tôi không trả lời.

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Sáng hôm sau, tôi quay lại trung tâm thương mại.

Tầng ba vẫn sáng đèn. Quán “Hải Đăng” mở cửa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Băng rôn đỏ treo trước cửa:
“Khai trương thành công – Cảm ơn quý khách đã ủng hộ!”

Tôi đứng chết lặng.

Không có vết máu.
Không có cảnh sát.
Không có phong tỏa.

Thậm chí còn đông hơn tối qua.

Tôi bước vào.

Mọi thứ vẫn y hệt. Nhân viên mỉm cười cúi chào. Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên.

Tôi nhìn quanh.

Ở bàn gần cửa kính… Mai đang ngồi đó.

Cô mặc chiếc váy hôm qua. Tóc buông xõa. Da trắng hơn bình thường, gần như tái nhợt.

Đối diện cô là Nam.

Nguyên vẹn.

Hắn ngẩng lên nhìn tôi, môi cong thành một nụ cười quen thuộc.

“Duy! Lại đây. Hôm qua mày về sớm quá.”

Giọng hắn bình thản như chưa từng có gì xảy ra.

Tôi lùi lại một bước.

Một nhân viên tiến đến.
“Anh dùng mấy người ạ?”

Tôi nhìn vào mắt cô ta.

Đồng tử giãn to. Không chớp.

Giống hệt tối qua.

“Anh có muốn thử món đặc biệt không ạ?” – cô ta hỏi thêm.

Tôi quay đầu bỏ chạy.

Tôi tìm đến công an phường.

Họ kiểm tra camera.

Trong đoạn ghi hình tối hôm qua, chỉ thấy tôi và Thảo rời khỏi quán lúc 9 giờ 12 phút. Không có cảnh hỗn loạn. Không có ai bị tấn công.

Xem Thêm:  Linh cảm

Nam và Mai?
Theo camera, họ rời quán cùng lúc với tôi.

Thậm chí còn cười nói bình thường.

Thảo ngồi bên cạnh tôi trong phòng làm việc, mặt tái mét.
“Không đúng… không đúng…”

Nhưng trong camera, cô ấy cũng không hề tỏ ra hoảng loạn.

Như thể tất cả chỉ tồn tại trong đầu chúng tôi.

Ba ngày sau, Nam gọi điện cho tôi.

“Mày ổn không? Tự nhiên bỏ về ngang vậy.”

Tôi không bắt máy.

Tối đó, Mai nhắn tin:

“Anh giận em à?”
“Hay anh sợ?”
“Anh chưa thử món đặc biệt mà…”

Tôi chặn số.

Nhưng những tin nhắn vẫn xuất hiện. Từ số lạ. Từ email. Từ tài khoản mạng xã hội mới lập.

Tất cả chỉ có một câu:
“Ăn đi.”

Một tuần sau, Thảo biến mất.

Cô ấy không đến chỗ làm. Điện thoại tắt máy.

Tôi chạy đến nhà Nam.

Cửa mở.

Nam đứng đó, mỉm cười.

“Thảo ở trên phòng. Nó ổn lắm.”

Tôi không bước vào.

Sau lưng hắn, trong bóng tối cầu thang, tôi thấy một bóng người đứng bất động.

Tóc dài.

Đầu nghiêng.

Tôi chuyển nhà.

Đổi số điện thoại.

Nghỉ việc.

Tôi cố sống như một người bình thường.

Nhưng mỗi lần đi ngang một quán buffet đông khách, dạ dày tôi lại quặn thắt.

Tôi bắt đầu để ý.

Không chỉ “Hải Đăng”.

Trên mạng xuất hiện thêm nhiều quán buffet mới, khai trương rầm rộ, giá rẻ bất thường. Ảnh quảng cáo lúc nào cũng đông nghẹt người.

Và trong phần đánh giá, có vài bình luận kỳ lạ:

“Ăn xong mà không muốn rời đi.”
“Ở lại mãi cũng được.”
“Ngon đến mức… trở thành một phần của nó.”

Tôi thử tìm tên quán “Hải Đăng” trên bản đồ.

Không còn tồn tại.

Địa chỉ đó bây giờ là một cửa hàng thời trang.

Nhưng tối qua, tôi vẫn đi ngang qua đó.

Tầng ba sáng đèn.

Vẫn mùi thịt nướng.

Vẫn tiếng nhạc nhẹ.

Và qua lớp kính, tôi thấy Mai đứng đó.

Cô nhìn thẳng vào tôi, như biết tôi sẽ đến.

Bên cạnh cô là Thảo.

Và phía sau họ… hàng chục khuôn mặt khác.

Tất cả cùng mỉm cười.

Tôi đã cố không kể cho ai nghe.

Nhưng hôm nay, khi ngồi trong một quán ăn đông đúc khác, tôi lại thấy nó.

Ở góc cuối quầy buffet.

Một khay inox lớn.

Không bảng tên.

Chỉ có tấm thẻ nhỏ:
“Món đặc biệt – số lượng giới hạn.”

Một nhân viên tiến đến bên tôi.

“Anh thử đi ạ.”

Giọng đều đều.

Ánh mắt không chớp.

Tôi nhìn xuống miếng thịt đỏ sẫm trên kẹp gắp.

Nó khẽ co lại.

Rất nhẹ.

Như đang thở.

Và phía sau tôi, giữa tiếng cười nói ồn ào của hàng trăm người, tôi nghe thấy một giọng quen thuộc thì thầm sát tai:

“Lần này… anh sẽ không chạy kịp đâu.”

Nghe audio Oneshot kinh dị "Lời nguyền huyết ngải" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Lời nguyền huyết ngải" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !