Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải dự tang lễ của chính mình.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều mưa, khi tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ. Nội dung chỉ vỏn vẹn một câu:
“Anh đã chết một lần rồi. Lần này sẽ không có ai cứu.”
Tôi bật cười. Nghề của tôi là viết nội dung cho một trang tin chuyên về tai nạn, tội phạm và những câu chuyện rùng rợn. Tôi đã đọc quá nhiều lời nguyền, quá nhiều tin nhắn dọa dẫm. Thứ đó không khiến tôi sợ nữa.
Ít nhất là cho đến khi tôi nhìn thấy tấm ảnh đính kèm.
Đó là hình tôi nằm trên cáng cứu thương. Mặt trắng bệch. Mắt nhắm nghiền. Trên ngực phủ tấm vải trắng.
Ảnh được chụp từ trên cao.
Tôi nhớ rõ khoảnh khắc ấy.
Ba năm trước, tôi từng chết.
Tên tôi là Huy. Ba năm trước, tôi bị tai nạn giao thông trên quốc lộ khi đang lái xe về quê lúc nửa đêm. Trời mưa. Đường trơn. Một chiếc container mất lái lao thẳng về phía tôi.
Tôi chỉ kịp nghe tiếng kim loại va chạm chát chúa.
Rồi bóng tối.
Bác sĩ nói tim tôi ngừng đập gần bốn phút. Gia đình đã ký giấy chuẩn bị lo hậu sự. Nhưng rồi, một cách kỳ lạ, tim tôi đập trở lại ngay trước khi họ kéo tấm vải phủ mặt.
Họ gọi đó là phép màu.
Tôi gọi đó là cơ hội thứ hai.
Sau tai nạn, tôi thay đổi nhiều. Tôi ít nói hơn, khó ngủ hơn. Đôi khi đang đi giữa đường, tôi có cảm giác ai đó nhìn mình từ phía sau. Nhưng tôi nghĩ đó chỉ là sang chấn tâm lý.
Mọi thứ vẫn bình thường… cho tới khoảnh khắc tôi nhận được tin nhắn lạ ấy.
Tôi cố tìm hiểu số điện thoại gửi tin. Không có dữ liệu. Không đăng ký. Không tồn tại.
Đêm hôm đó, tôi bắt đầu mơ.
Tôi mơ thấy mình bị đặt trong một cỗ quan tài chật hẹp, nắp đóng kín trên đầu.
Không gian chật hẹp, mùi gỗ ẩm mốc xộc vào mũi. Tôi không thở được. Hai tay đập mạnh vào nắp quan tài nhưng không ai nghe thấy. Tiếng đất đổ xuống lộp bộp phía trên đầu.
Tôi hét lên.
Và tỉnh dậy.
Khi mở mắt, kim đồng hồ dừng lại ở 3 giờ 17 phút sáng.
Trên ngực tôi hằn rõ một vết bầm tím hình bàn tay.
Những ngày sau đó, mọi thứ trở nên tồi tệ.
Tôi bắt đầu thấy… mình xuất hiện ở những nơi mình chưa từng đến.
Một đồng nghiệp gửi cho tôi đoạn camera từ tòa soạn. Trong video, lúc 2 giờ sáng, khi văn phòng đã tắt hết đèn, có một người đàn ông đứng trước cửa kính.
Là tôi.
Tôi đứng bất động, mắt mở trừng trừng, nhìn vào bên trong.
Nhưng đêm đó tôi ở nhà.
Tôi kiểm tra camera chung cư. Cũng có tôi. Đứng trong thang máy lúc 2 giờ 42 phút sáng. Mặt tái nhợt. Mắt vô hồn.
Tôi không nhớ mình đã ra khỏi nhà.
Hay… có thứ gì đó mang gương mặt tôi đã làm điều đó?
Tin nhắn thứ hai đến sau một tuần.
“Lần trước, anh được trả lại. Lần này, chúng tôi đến đòi.”
Chúng tôi.
Tôi bắt đầu tìm hiểu về những người từng chết lâm sàng rồi sống lại. Tôi đọc những câu chuyện họ kể: thấy ánh sáng trắng, nghe tiếng gọi, cảm giác rời khỏi cơ thể.
Tôi không thấy ánh sáng trắng.
Tôi nhớ rất rõ.
Trong bốn phút đó, tôi thấy một căn phòng tối.
Xung quanh tôi lờ mờ hiện ra nhiều bóng người đứng im lặng.
Họ không có mặt.
Chỉ là những khoảng đen đặc, cao lớn, lặng lẽ.
Và họ đang tranh cãi.
“Không phải nó.”
“Nhầm rồi.”
“Trả lại đi.”
Tôi nhớ một giọng nói lạnh lẽo:
“Được. Nhưng lần sau, không sai nữa.”
Tôi bắt đầu nghe tiếng bước chân sau lưng mình mỗi khi đi một mình.
Ban đầu là xa xa.
Rồi gần dần.
Một tối, khi tôi đang đứng trước gương trong phòng tắm, tôi nhìn thấy sau lưng mình có thêm một cái bóng.
Nó không thuộc về tôi.
Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Dù tôi đã quay đi, trong gương vẫn còn đó cái bóng không thuộc về mình.
Nó đứng sát sau lưng tôi.
Mặt nó… là mặt tôi.
Nhưng đôi mắt đen đặc, không tròng trắng.
Nó mỉm cười.
Tôi ngã quỵ.
Bác sĩ tâm lý nói tôi bị rối loạn sau sang chấn. Họ cho tôi thuốc ngủ.
Nhưng thuốc không ngăn được những giấc mơ.
Tôi bắt đầu thấy mình dự tang lễ.
Người đang nằm bất động trong quan tài… lại chính là tôi.
Gia đình tôi khóc. Bạn bè đứng lặng.
Tôi cố hét lên rằng mình đang ở đây. Nhưng không ai nghe.
Rồi một người mặc đồ đen tiến lại gần quan tài.
Hắn thì thầm:
“Đến giờ rồi.”
Tôi nhìn kỹ.
Là tôi.
Phiên bản kia mỉm cười, đặt tay lên ngực xác chết trong quan tài.
Và mở mắt.
Đêm thứ mười bốn sau tin nhắn đầu tiên, tôi tỉnh dậy vì cảm giác nghẹt thở.
Căn phòng tối om.
Không khí đặc quánh.
Tôi có cảm giác một ai đó đang đè nặng lên lồng ngực, khiến tôi không thở nổi.
Tôi không cử động được.
Hai bàn tay lạnh ngắt siết chặt cổ tôi.
Tôi cố nhìn.
Trong bóng tối, tôi thấy gương mặt mình, rất gần.
Nó nhìn tôi với ánh mắt vô cảm.
“Đến lượt rồi.”
Tim tôi đập dồn dập, loạn nhịp như muốn vỡ tung.
Rồi… ngừng lại.
Tôi chẳng rõ mình đã bất động ở đó trong bao lâu.
Tôi mở mắt.
Mọi thứ xung quanh trắng toát.
Tiếng máy móc bíp bíp đều đều.
Bệnh viện.
Loáng thoáng bên tai là tiếng mẹ tôi nức nở.
“Bác sĩ nói tim nó ngừng bốn phút…”
Bốn phút.
Lại bốn phút.
Tôi quay đầu.
Ở cuối giường bệnh, một người đàn ông đứng lặng lẽ không nói một lời.
Là tôi.
Kỳ lạ là ngoài tôi ra, chẳng ai nhận ra sự hiện diện của hắn.
Hắn mỉm cười.
“Lần này không nhầm nữa.”
Tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ dần.
Như đang tách khỏi chính nó.
Tôi nhìn xuống.
Thân xác tôi nằm trên giường.
Mắt nhắm.
Máy đo nhịp tim kéo dài một tiếng “tít” liên tục.
Mọi người hoảng loạn.
Còn tôi… tôi đang đứng cạnh hắn.
Hắn bước về phía thân xác.
Tôi muốn ngăn lại.
Tôi cố vươn tay, nhưng mọi thứ chỉ xuyên qua như chạm vào không khí.
Hắn nhập vào cơ thể đó.
Ngón tay khẽ động.
Mí mắt mở ra.
Nhịp tim trở lại.
Mọi người òa khóc vì vui mừng.
Còn tôi đứng phía sau, trong suốt.
Trước khi rời đi, hắn chậm rãi quay lại, nhìn tôi lần cuối.
“Chết một lần là nhầm lẫn.”
“Chết lần hai… mới là đúng.”
Căn phòng tối sầm lại.
Tôi nghe tiếng đất đổ xuống.
Lần này, không ai kéo tôi lên nữa.
Và ở đâu đó ngoài kia…
Có một người mang gương mặt tôi đang tiếp tục sống.










