Tôi lớn lên ở một vùng quê mà sau lưng nhà là cả một rừng keo bạt ngàn.
Ban ngày, khu rừng hiền như một bức tranh: gió lùa qua tán lá, mùi nhựa cây ngai ngái, tiếng chim ríu rít trên cao. Nhưng ban đêm, khi gió đổi chiều, rừng phát ra những âm thanh lạ lùng – như tiếng ai đó cào móng tay lên thân gỗ.
Từ nhỏ tôi đã nghe người già trong làng kể về “ma cây”.
Họ bảo có những linh hồn chết oan bị hút vào gốc cổ thụ. Cây lớn lên bằng oán khí, rễ cắm sâu vào xương cốt người chết. Ai đi lạc trong rừng ban đêm, nếu nghe thấy tiếng gọi từ phía thân cây mà quay lại… sẽ không bao giờ trở ra.
Tôi từng cười khẩy mỗi khi nghe mấy chuyện đó.
Cho đến mùa hè năm tôi hai mươi bảy tuổi.
Tôi tên Thắng, làm kỹ sư lâm nghiệp. Sau nhiều năm làm ở thành phố, tôi xin chuyển về quê phụ trách dự án khai thác rừng keo. Công việc của tôi là đo đạc, đánh dấu những cây đủ tuổi để đốn hạ.
Đội của tôi có bốn người: tôi, Tài – bạn thân từ nhỏ, Lực – công nhân lâu năm và Hùng – cậu thực tập sinh mới ra trường.
Ngay ngày đầu vào rừng sâu khảo sát, tôi đã thấy một điều lạ.
Giữa khu rừng keo thẳng tắp, có một khoảng đất trống. Ở đó mọc lên một cây cổ thụ khổng lồ – thân xù xì, rễ nổi cuồn cuộn như những con rắn khổng lồ.
Tài nhíu mày:
— Cây này không phải keo.
Tôi gật đầu.
— Có vẻ là cây đa, nhưng ở đây làm gì có đa?
Lực lầm bầm:
— Chỗ này trước kia là bãi tha ma cũ.
Tôi cười:
— Thôi đừng kể chuyện dọa ma.
Nhưng khi tôi bước lại gần thân cây, tôi có cảm giác như ai đó đang nhìn mình.
Từ bên trong lớp vỏ sần sùi.
Đêm đó, tôi mơ.
Tôi thấy mình đứng dưới gốc cây đa ấy.
Gió không thổi.
Rừng im phăng phắc.
Từ thân cây, một bàn tay thò ra.
Không phải mọc từ cành.
Mà từ lớp vỏ gỗ.
Một bàn tay tái nhợt thò ra, những móng tay dài ngoằng và đen sẫm như bị cháy xém.
Nó chạm vào mặt tôi.
Lạnh buốt.
Tôi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Hôm sau, Hùng mất tích.
Cậu ta được giao nhiệm vụ đo đạc khu vực gần cây cổ thụ.
Khi đến giờ nghỉ trưa mà không thấy Hùng quay lại, chúng tôi tản ra tìm.
Tôi là người phát hiện ra mũ bảo hộ của cậu ta nằm dưới gốc cây.
Bên cạnh đó là những vết cào sâu vào đất, như thể ai đó bị kéo lê.
Tài gọi lớn:
— Hùng! Trả lời đi!
Không có tiếng đáp.
Chỉ có tiếng gió thổi qua tán lá, phát ra âm thanh rít dài.
Bất chợt, bên tai tôi vang lên tiếng ai đó gọi khẽ.
Rất khẽ.
— Anh Thắng…
Tôi quay về phía thân cây.
Giọng nói phát ra từ đó.
Giống hệt giọng Hùng.
— Cứu em…
Tôi bước lại gần.
Tài kéo tay tôi:
— Đừng.
Tôi gạt tay cậu ta ra.
— Hùng ở trong đó.
Tôi áp tai vào thân cây.
Và tôi nghe thấy tiếng gõ.
Cộc… cộc… cộc…
Như ai đó bị nhốt bên trong.
Chúng tôi quyết định gọi cứu hộ.
Nhưng dân làng nghe tin thì kéo tới, ngăn cản.
Một bà cụ tóc bạc nói:
— Cây đó không được chặt.
— Vì sao? — tôi hỏi.
Bà nhìn tôi, ánh mắt đục ngầu:
— Nó giữ những người đã chết lại. Nếu chặt nó, họ sẽ được thả ra.
Tôi bực bội:
— Người thật đang mất tích!
Bà chỉ vào thân cây:
— Thằng bé đó đã thuộc về nó rồi.
Tôi không tin.
Tối đó, tôi quay lại rừng một mình.
Mang theo cưa máy.
Nếu Hùng bị kẹt bên trong – dù chỉ một phần trăm khả năng – tôi cũng phải thử.
Rừng ban đêm khác hẳn ban ngày.
Bóng cây đổ dài như những cánh tay đen vươn ra khắp nơi.
Tôi đến gốc cây.
Dưới ánh đèn pin, thân cây như đang chuyển động.
Những đường vân gỗ xoắn lại thành hình khuôn mặt.
Mắt, mũi, miệng.
Và chúng đang mỉm cười.
Tôi siết chặt tay cưa.
Tiếng máy nổ vang lên, phá tan sự tĩnh lặng.
Lưỡi cưa chạm vào thân cây.
Chỉ trong tích tắc, một tiếng thét xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Không phải từ rừng.
Mà từ trong đầu tôi.
Cùng lúc đó, máu.
Không phải nhựa cây.
Dòng máu đỏ sẫm phụt ra từ vết rạch, chảy loang xuống nền đất.
Tôi lùi lại, tay run rẩy.
Từ vết cắt, một cánh tay thò ra.
Rồi một cái đầu.
Đó là Hùng.
Mắt cậu ta mở trừng trừng.
Miệng há ra.
— Anh… sao lại chặt em…
Tôi hét lên, lùi lại.
Nhưng mặt đất dưới chân tôi bắt đầu sụp xuống.
Những rễ cây trồi lên như xúc tu, quấn lấy chân tôi.
Tôi ngã sấp.
Hàng chục khuôn mặt hiện lên trên thân cây.
Người già.
Trẻ con.
Đàn ông.
Đàn bà.
Tất cả cùng mở mắt nhìn tôi.
Tôi nhận ra vài gương mặt quen thuộc.
Những người từng mất tích trong rừng.
Tài xuất hiện phía sau tôi.
— Thắng! Chạy đi!
Tôi quay lại.
Rễ cây đã quấn quanh cổ Tài.
Kéo cậu ta lên không trung.
Tiếng xương cổ gãy răng rắc.
Tôi bò lùi.
Rễ cây siết chặt chân tôi.
Kéo tôi về phía thân cây.
Tôi cào cấu đất, cố bám vào thứ gì đó.
Tôi nhìn lên.
Trong đám rễ đan chằng chịt, tôi thấy… chính mình.
Phiên bản tôi, mặt trắng bệch, mắt đen sâu.
Bị kẹt cứng bên trong thân cây mục rỗng,
Tôi nhớ ra.
Năm mười hai tuổi, tôi từng lạc vào khu rừng này.
Tôi trèo lên một cây cổ thụ.
Tôi trượt chân.
Tôi ngã.
Không ai tìm thấy xác tôi.
Người ta nói tôi may mắn sống sót vì được một người đi rừng cứu.
Nhưng ký ức đó… mơ hồ.
Sự thật là tôi đã chết ở đó.
Và cây đã giữ tôi lại.
Hai mươi năm qua, tôi sống như một cái bóng.
Chờ đến ngày quay lại.
Để thay thế.
Hùng đã bị kéo vào vì tôi chạm vào cây.
Tài chết vì cố cứu tôi.
Cây không giết.
Nó trao đổi.
Tôi cảm thấy cơ thể mình bị kéo sát thân cây.
Vỏ gỗ nứt ra.
Những bàn tay bên trong vươn ra ôm lấy tôi.
Lạnh buốt.
Tôi nghe tiếng thì thầm:
— Ở lại với chúng tôi.
Tôi cố hét.
Nhưng miệng tôi đầy đất.
Đầy rễ cây.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị nuốt vào trong thân gỗ, tôi nhìn thấy một bóng người đứng ngoài rìa rừng.
Là một đứa trẻ.
Mặt giống tôi hồi mười hai tuổi.
Nó mỉm cười.
Và quay lưng bỏ đi.
Sáng hôm sau, dân làng tìm thấy cưa máy của tôi dưới gốc cây.
Không có xác tôi.
Không có xác Tài.
Chỉ có thân cây đa đứng sừng sững.
Trên lớp vỏ, xuất hiện thêm hai khuôn mặt mới.
Nếu bạn từng đi ngang một khu rừng vắng, và nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình từ phía thân cây…
Đừng quay lại.
Vì rất có thể, trong đó đã có tôi.
Đang chờ bạn đến thay thế.










