Tôi vốn không phải kiểu người tin vào mấy thứ thử thách trên mạng.
Những “game tâm linh lúc 3 giờ sáng”, những ứng dụng gọi hồn, những lời đồn kiểu “chơi xong là có người chết”… với tôi chỉ là chiêu câu view rẻ tiền.
Cho đến khi tôi tải cái ứng dụng đó về máy.
Tôi tên Nam, hai mươi sáu tuổi, làm streamer game. Kênh của tôi không quá nổi tiếng, nhưng cũng đủ để sống. Tôi chuyên chơi game kinh dị, càng giật gân càng tốt. Khán giả thích nhìn tôi hét lên khi bị jumpscare.
Tối hôm đó, tôi đang livestream thì một tài khoản lạ spam liên tục trong khung chat:
“Chơi thử MA ẢO đi.”
“Dám không?”
“Nó tìm được anh đó.”
Ban đầu tôi bỏ qua. Nhưng càng lúc người đó càng spam. Cuối cùng tôi tò mò hỏi:
— Game gì?
Hắn gửi một đường link.
Tên ứng dụng chỉ có hai chữ: MA ẢO.
Biểu tượng là một con mắt đen trên nền đỏ.
Bình luận bên dưới rất ít. Chỉ vài dòng kiểu: “Đừng tải”, “Xóa đi khi còn kịp”.
Tôi cười khẩy.
— Nội dung hay đấy.
Vì đang livestream, tôi càng không muốn tỏ ra sợ hãi. Tôi tải về ngay trên sóng.
Ứng dụng yêu cầu bật định vị, camera và micro.
— Game AR à? — tôi lẩm bẩm.
Sau khi cấp quyền, màn hình hiện dòng chữ:
“Trò chơi bắt đầu khi bạn ở một mình.”
Tôi nhìn quanh. Căn hộ chỉ có tôi.
“Bạn đã sẵn sàng chưa?”
Tôi nhấn “Có”.
Màn hình bất ngờ chuyển sang chế độ camera, phản chiếu toàn bộ căn phòng. Hình ảnh căn phòng hiện ra, nhưng màu sắc nhợt nhạt hơn bình thường.
Một dòng chữ chạy ngang:
“Có thứ gì đó đang ở gần bạn.”
Khán giả trong livestream bắt đầu bình luận rầm rộ.
Tôi xoay camera quanh phòng.
Không có gì.
Bỗng trên màn hình xuất hiện một chấm đen nhỏ ở góc phòng – nơi đặt tủ quần áo.
Chấm đen nhấp nháy.
Dòng chữ:
“Tiến lại gần.”
Tôi bật cười:
— Kiểu Pokémon săn ma à?
Tôi cầm điện thoại tiến lại tủ.
Chấm đen lớn dần.
Rồi đột nhiên biến mất.
Màn hình nhấp nháy.
Xuất hiện khuôn mặt.
Trắng bệch.
Mắt đen đặc.
Ngay sát ống kính.
Tôi hoảng hốt đến mức đánh rơi cả điện thoại xuống sàn.
Tiếng hét của tôi vang lên, khán giả spam icon cười ầm ĩ.
Tôi nhặt điện thoại lên.
Màn hình trở lại bình thường.
Thông báo:
“Bạn đã tìm thấy nó. Còn 4.”
— Game hay phết.
Tôi tiếp tục chơi.
Cấp độ hai yêu cầu tôi tắt toàn bộ đèn.
“Chỉ khi bóng tối bao trùm, chúng tôi mới hiện hình.”
Tôi làm theo.
Căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt hắt ra từ màn hình.
Camera mở.
Trên màn hình, phía sau lưng tôi xuất hiện một cái bóng cao gầy.
Thế nhưng khi tôi ngoái đầu nhìn lại… phía sau hoàn toàn trống rỗng.
Khán giả bắt đầu nói họ cũng thấy cái bóng đó.
Một luồng lạnh chạy dọc sau gáy khiến tôi rùng mình.
Thông báo mới hiện lên:
“Đừng quay đầu lại quá lâu.”
Tôi bật cười gượng.
— Ảo giác thôi.
Nhưng khi tôi vừa quay lại nhìn màn hình, cái bóng đã đứng sát sau lưng tôi hơn.
Khoảng cách trên màn hình và ngoài đời không khớp nhau.
Tôi thở gấp.
“Chạy.”
Chữ hiện lên đột ngột.
Trong tai nghe vang lên tiếng chân bước nặng nề, rất rõ ràng.
Không phải từ game.
Mà từ phía sau thật sự.
Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Nhưng tôi nghe rõ tiếng sàn nhà kẽo kẹt.
Livestream bắt đầu lag.
Hình ảnh nhiễu.
Bình luận của khán giả biến mất dần.
Tôi như bị cô lập.
Sáng hôm sau, tôi mở mắt và nhận ra mình nằm dài trên sàn phòng khách.
Livestream đã tắt.
Điện thoại hết pin.
Tôi nghĩ mình ngất vì mệt.
Nhưng khi mở lại ứng dụng, nó vẫn ở đó.
Tiến độ: 2/5.
Không có nút xóa.
Tôi thử gỡ cài đặt.
Thông báo hiện lên:
“Trò chơi chưa kết thúc.”
Chiều hôm đó, tôi sang nhà Linh – bạn thân tôi, cũng là người thường phụ tôi quản lý kênh.
Tôi kể cho cô ấy nghe.
Linh cười:
— Mày bị ảo rồi.
Nhưng khi tôi mở ứng dụng cho cô ấy xem, màn hình hiện dòng chữ:
“Bạn đã đưa thêm người chơi.”
Tôi nhìn Linh.
— Tao chưa bấm gì hết.
Cô ấy tái mặt.
Tối đó, chúng tôi quyết định chơi tiếp, để “kết thúc cho xong”.
Cấp độ ba yêu cầu đến một nơi không có người lúc nửa đêm.
Chúng tôi chọn bãi đỗ xe tầng hầm chung cư.
Camera bật.
Màn hình hiển thị một chấm đỏ di chuyển giữa các cột bê tông.
“Tiến lại gần.”
Âm thanh đế giày chạm nền vọng lại giữa khoảng không trống trải.
Khi chúng tôi đến gần vị trí chấm đỏ, đèn tầng hầm chớp tắt.
Một bóng người đứng giữa hai cột.
Cao, gầy, đầu nghiêng lệch.
Tôi nuốt nước bọt.
— Ai đó?
Không trả lời.
Ứng dụng rung lên.
“Chạm vào nó.”
Tôi lùi lại.
— Không được.
Linh kéo tay tôi:
— Chắc chỉ là người thật thôi.
Nhưng khi chúng tôi tiến lại gần, bóng người bỗng biến mất.
Thay vào đó, điện thoại rung dữ dội.
Trên màn hình hiện lên khuôn mặt của… tôi.
Nhưng đôi mắt hoàn toàn đen.
Dòng chữ:
“Bạn là cấp độ bốn.”
Tim tôi thắt lại, tưởng chừng như ngừng đập trong khoảnh khắc đó.
Bất chợt Linh hét lên.
Tôi quay sang.
Cô ấy đang nhìn về phía sau tôi, mặt trắng bệch.
— Nam… sau lưng mày…
Tôi từ từ quay đầu.
Không có ai.
Nhưng trên màn hình, cái bóng đứng ngay sát lưng tôi.
Và nó đang… chạm vào vai tôi.
Tôi cảm nhận rõ một bàn tay lạnh buốt đặt lên da mình.
Tôi hét lên, hất điện thoại xuống đất.
Màn hình nứt toác.
Nhưng ứng dụng vẫn chạy.
Chữ cuối cùng hiện lên:
“Còn một.”
Đêm đó, Linh không về nhà.
Cô ấy nói muốn ngủ lại để theo dõi tôi.
Khoảng ba giờ sáng, tôi thức dậy vì tiếng thì thầm.
Không phải từ điện thoại.
Mà từ chính căn phòng.
— Còn một…
Tôi bật đèn.
Linh không có trên ghế sofa.
Cửa căn hộ mở hé.
Gió thổi vào lạnh buốt.
Tôi chạy ra hành lang.
Thang máy đang mở cửa.
Bên trong trống rỗng.
Nhưng điện thoại trong tay tôi tự bật sáng.
Ứng dụng mở.
Camera chiếu vào thang máy.
Trong màn hình, Linh đứng ở góc trong cùng.
Mặt trắng bệch.
Mắt đen đặc.
Miệng mỉm cười.
Tôi nhìn vào thang máy ngoài đời.
Không có ai.
Tôi bước vào.
Cửa đóng lại.
Đèn nhấp nháy.
Màn hình hiện:
“Hoàn thành.”
Thang máy dừng ở tầng 13.
Chung cư của tôi không có tầng 13.
Cửa mở.
Hành lang tối đen.
Sau lưng tôi lại vang lên những bước chân chậm rãi.
Không phải một.
Mà nhiều.
Tôi quay lại.
Trong thang máy, không còn là không gian nhỏ hẹp nữa.
Mà là cả căn phòng của tôi.
Và trên ghế sofa, tôi đang ngồi.
Cầm điện thoại.
Chơi game.
Phiên bản tôi trong đó ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đen kịt.
Mỉm cười.
Điện thoại trong tay tôi rung lên lần cuối.
Dòng chữ xuất hiện:
“Trò chơi kết thúc. Người chơi đã thay thế thành công.”
Đèn tắt phụt.
Tôi cảm thấy cơ thể mình bị kéo giật ngược lại.
Mọi thứ xoay tròn.
Khi tôi mở mắt ra…
Tôi đang ngồi trên ghế sofa.
Trước mắt tôi là màn hình livestream vẫn còn sáng.
Khung chat hiện lên dồn dập:
“Anh tải MA ẢO đi!”
“Chơi thử đi!”
“Nó tìm được anh đó.”
Tay tôi tự động nhấp vào đường link.
Tôi muốn dừng lại.
Nhưng cơ thể không nghe lời.
Trong góc màn hình webcam, tôi thấy phía sau lưng mình có một bóng người.
Đứng rất gần.
Và tôi hiểu…
Tôi hiểu rằng mình không còn là người điều khiển trò chơi nữa.
Tôi là một phần của trò chơi.
Và người tiếp theo…
Chính là bạn đang xem tôi lúc này.


