Cầu cơ ma ám kẻ trả lời từ bên kia

Cầu cơ ma ám – Kẻ trả lời từ bên kia

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 14

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Cầu cơ ma ám – Kẻ trả lời từ bên kia

Đánh giá post

Tôi không tin vào ma quỷ.

Ít nhất là trước khi cái đồng xu đó bắt đầu tự di chuyển.

Tôi tên Khải, hai mươi tám tuổi, làm môi giới bất động sản. Công việc của tôi dạy tôi một điều: mọi thứ đều có nguyên nhân. Người ta sợ hãi vì họ không hiểu. Và khi hiểu rồi, nỗi sợ sẽ biến mất.

Đó là lý do tối hôm ấy tôi vẫn ngồi xuống bàn, dù biết rõ trò cầu cơ chẳng khác gì một màn tự kỷ ám thị tập thể.

Chúng tôi có bốn người.

Tôi.
Trâm – người yêu tôi, làm giáo viên mầm non, tính tình nhẹ nhàng nhưng rất tò mò.
Đức – bạn thân tôi từ cấp ba, bề ngoài cứng rắn nhưng lại cực kỳ mê tâm linh.
Và Hạnh – em họ Đức, mới chuyển lên thành phố học đại học.

Căn hộ của Đức nằm ở tầng mười hai một chung cư cũ. Trần thấp, hành lang hẹp, hệ thống điện hay chập chờn. Đêm đó trời mưa lất phất, sấm chớp thỉnh thoảng lóe lên phía xa.

Đức là người đề nghị chơi cầu cơ.

— Chỉ hỏi vài câu thôi. Không sao đâu.

Tôi cười nhạt:
— Ừ, hỏi xem tháng này tao bán được mấy căn.

Nhưng khi Đức trải tờ giấy ra bàn, vẽ vòng tròn chữ cái, con số và đặt đồng xu vào giữa, không khí trong phòng dường như chùng xuống.

Đèn tắt bớt. Chỉ còn một ngọn nến.

Chúng tôi đặt hai ngón tay lên đồng xu.

Đức bắt đầu:

— Nếu có linh hồn nào ở đây, xin hãy trả lời.

Im lặng.

Tiếng mưa gõ nhịp đều đều lên khung kính ngoài cửa sổ.

Tôi suýt rút tay lại thì đồng xu khẽ rung.

Rất nhẹ.

Tôi nhìn Đức.
— Mày đẩy phải không?

— Không.

Trâm và Hạnh cũng lắc đầu.

Đồng xu từ từ trượt sang chữ: C.

Rồi H.

Có.

Lòng bàn tay tôi lạnh buốt, như thể vừa chạm vào băng.

Xem Thêm:  Lời hứa dưới dòng sông chết

Đức hỏi tiếp:

— Bạn tên gì?

Đồng xu chuyển động chậm rãi.

A – N – H.

Anh.

— Anh là ai? — Trâm khẽ hỏi.

Đồng xu dừng lại vài giây.

Rồi lao đi nhanh hơn.

C – H – Ế – T.

Chết.

Một tia chớp lóe lên ngoài trời, ánh sáng trắng xé toạc căn phòng.

Ngọn nến phụt tắt.

Cả bốn chúng tôi cùng rụt tay lại.

Tôi bật đèn.

Đồng xu vẫn nằm giữa vòng tròn.

Nhưng tờ giấy… ướt.

Như có ai đó vừa đổ nước lên.

Chúng tôi quyết định dừng lại.

Nhưng khi Hạnh gấp tờ giấy, tôi thấy ở mép dưới có thêm một dòng chữ nguệch ngoạc, không phải do chúng tôi viết.

“Trả lại cho tôi.”

Mực còn ướt.

Đức tái mặt.

— Tao… tao không viết cái này.

Tôi bắt đầu khó chịu.

— Thôi đủ rồi. Đứa nào bày trò thì dẹp đi.

Không ai nhận.

Đêm đó, tôi ngủ lại nhà Đức vì trời mưa to.

Tầm ba giờ sáng, tôi choàng tỉnh khỏi giấc ngủ chập chờn.

Cảm giác đầu tiên là lạnh.

Lạnh đến mức răng va vào nhau.

Điều hòa không bật.

Cửa sổ đóng kín.

Tôi ngồi dậy.

Từ phía phòng khách vọng lại âm thanh kim loại va nhẹ vào nhau.

Như kim loại chạm mặt gỗ.

Tôi bước ra.

Căn phòng tối om.

Nhưng dưới ánh đèn đường hắt vào, tôi thấy rõ đồng xu đang tự di chuyển trên bàn.

Không có ai xung quanh.

Tôi đứng chết lặng.

Đồng xu dừng lại, rồi bắt đầu trượt theo từng chữ cái in trên mặt bàn gỗ.

Không phải trên giấy.

Trên gỗ.

N – Ợ.

M – Á – U.

Nợ máu.

Tôi lùi lại.

Ngay sau lưng tôi, có tiếng ai đó khẽ thở.

Rất gần.

Tôi quay phắt lại.

Không có ai.

Khi quay lại phía bàn, đồng xu đã biến mất.

Sáng hôm sau, Hạnh không dậy.

Cửa phòng cô ấy khóa trong.

Chúng tôi phá cửa.

Hạnh nằm trên giường, mắt mở trừng trừng.

Không có vết thương.

Xem Thêm:  Con mắt âm dương

Nhưng cổ tay cô ấy có vết bầm tím như bị ai đó nắm chặt.

Cảnh sát kết luận đột tử.

Tôi biết họ nói dối.

Tối đó, Trâm nói với tôi rằng cô ấy mơ thấy một người đàn ông.

Mặt bê bết máu.

Ngực thủng một lỗ lớn.

Anh ta cứ lặp đi lặp lại:

— Trả lại cho tôi.

Tôi bắt đầu nhớ ra một chuyện.

Ba tháng trước, khi tôi còn làm ở công ty cũ, tôi từng môi giới một căn nhà giá rẻ.

Chủ nhà bán gấp vì “chuyện gia đình”.

Sau đó tôi nghe tin người đàn ông từng sống ở đó bị giết trong một vụ ẩu đả.

Người mua chính là… Đức.

Tôi chưa từng nói với cậu ấy về cái chết đó.

Tối hôm Hạnh chết, điện trong căn hộ chập chờn.

Trâm ngồi bên tôi, tay lạnh như băng.

— Khải… em thấy có người đứng ngoài ban công.

Tôi kéo rèm ra.

Không có ai.

Nhưng trên lớp kính mờ hơi nước, có một dấu tay in rõ.

Năm ngón tay dài bất thường.

Tôi đóng sầm cửa.

Tiếng gõ vang lên.

Không phải từ cửa chính.

Mà từ bên trong tường.

Cốc. Cốc. Cốc.

Như ai đó đang gõ từ phía bên kia.

Đức quỳ sụp xuống giữa phòng.

— Tao không giết ông ta… tao chỉ…

— Chỉ cái gì? — tôi gằn giọng.

Đức nhìn tôi, mắt đỏ ngầu.

— Hôm đó tao cãi nhau với ông ta vì tiền cọc. Ông ta trượt chân, đầu va mạnh vào góc bàn. Tao hoảng quá… tao bỏ đi.

Tôi cảm giác máu trong huyết quản mình đông cứng lại.

Đột nhiên, tiếng kim loại cọ vào sàn vang lên.

Đồng xu lăn từ trong bếp ra.

Tự nó.

Dừng lại trước mặt Đức.

Rồi từ từ dựng đứng lên.

Không ai chạm vào.

Đồng xu xoay tròn.

Tốc độ nhanh dần.

Gió nổi lên trong phòng.

Đèn tắt phụt.

Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng thở gấp.

Không phải của chúng tôi.

Một bóng người xuất hiện sát tường.

Xem Thêm:  Kinh cầu ma

Cao lớn.

Ngực thủng lỗ.

Máu nhỏ xuống sàn.

— Trả… lại…

Giọng nói như phát ra từ cổ họng bị bóp nghẹt.

Trâm hét lên.

Đức bò lùi lại.

Bóng người lao tới.

Tôi cảm thấy cổ mình bị siết chặt bởi một lực vô hình.

Chân tôi rời khỏi mặt đất.

Tôi vùng vẫy.

Khó thở.

Trước mắt tôi tối dần.

Tôi thấy Trâm bị kéo lê về phía ban công.

Cửa kính vỡ tung.

Tiếng gió rít gào.

Đức gào khóc:

— Tao xin lỗi! Tao trả! Tao trả lại!

Bóng người dừng lại.

Quay sang nhìn tôi.

Đôi mắt đen sâu, trống rỗng.

Đồng xu bay vọt lên không trung.

Cắm phập vào ngực Đức.

Tiếng hét xé toạc căn phòng.

Máu bắn tung tóe.

Tôi rơi xuống sàn.

Ho sặc sụa.

Khi tôi ngẩng lên, Trâm đã biến mất.

Đức nằm bất động.

Căn phòng yên tĩnh đến ghê người.

Tôi là kẻ duy nhất còn thở.

Cảnh sát đến sau đó.

Họ nói Đức tự sát bằng một vật sắc nhọn.

Không ai giải thích được cửa kính vỡ.

Không ai tìm thấy Trâm.

Họ dồn dập tra hỏi tôi về những gì đã xảy ra.

Tôi nói chúng tôi chơi cầu cơ.

Họ nhìn tôi như nhìn một kẻ mất trí.

Ba tuần trôi qua.

Tôi chuyển khỏi căn hộ đó.

Đêm qua, khi tôi ngồi một mình trong phòng trọ mới, tôi nghe thấy tiếng lạch cạch quen thuộc.

Tôi quay đầu lại.

Trên bàn làm việc của tôi, có một đồng xu.

Tôi chắc chắn mình không mang theo nó.

Đồng xu tự xoay.

Chậm rãi.

Dừng lại trước mặt tôi.

Trên mặt bàn, từng giọt nước hiện ra thành chữ:

C – H – Ư – A.

Chưa.

Một làn hơi lạnh lướt dọc sau gáy khiến tôi rùng mình.

Giọng nói ấy thì thào sát bên tai tôi:

— Nợ… vẫn chưa trả xong.

Tôi không dám quay đầu lại.

Vì tôi biết…

Lần này, sẽ không còn ai khác chết thay tôi nữa.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Cầu cơ ma ám – Kẻ trả lời từ bên kia" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Cầu cơ ma ám – Kẻ trả lời từ bên kia" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !